Giỏ Treo



Thiên Môn Đông

Tên phổ thông: Thiên Môn Đông, Trúc Lá Măng, Thiên Đông, Tóc Tiên Leo, Minh Thiên Đông, Trúc Thiên Môn
Tên khoa học: Asparagus densiflorus
Họ thực vật: Thiên môn - Asparagaceae
Nguồn gốc xuất xứ: vùng Đông Á, bao gồm Trung Quốc và Nhật Bản. Cây mọc tự nhiên và cũng được trồng ở Triều Tiên, Nhật Bản, Trung Quốc, Việt Nam, Lào …
Phân bố ở Việt Nam: Ở Việt Nam, thiên môn đông mọc hoang nhiều ở các tỉnh ven biển miền Trung và các đảo  lớn ở Phú Quốc, Côn Đảo. Ở các tỉnh phía bắc, cây được trồng chủ yếu để làm thuốc.

Đặc điểm hình thái:

Thân, Tán, Lá: Cây bụi leo, sống lâu năm, dài 1 - 1,5 m, có khi hơn. Rễ củ hình thoi có cuống dài, củ dài 5 - 10 cm, đường kính củ từ  1 - 1,5 cm, có những bụi đến 150. Cành rất nhiều, hình trụ, mọc xoắn suýt vào nhau thành bụi dày, nhẵn và có gai cong, những cành nhỏ biến đổi thành lá gọi là diệp chi hình lưỡi liềm, có mặt cắt 3 góc, dài 2 - 3 cm, đầu nhọn. Lá tiêu giảm thành những vảy nhỏ.

Hoa, Qủa, Hạt: Cụm hoa mọc ở kẽ các diệp chi gồm 1 - 2 hoa màu trắng, hoa đực có bao hoa gồm 6 mảnh, 6 nhị và thụy lép, hoa cái có bao hoa như hoa đực, nhị ngắn hơn, bao phấn tiêu giảm, bầu thuôn có vài ngăn. Quả mọng, hình cầu, đường kính 5 - 6 mm, màu lục nhạt sau chuyển vàng ngà rồi màu trắng, hạt màu đen. Mùa hoa: Tháng 3 - 5, mùa quả tháng  6 - 9.

Đặc điểm sinh lý, sinh thái:

Tốc độ sinh trưởng: Nhanh

Phù hợp với: Thiên môn đông là cây ưa sáng, có thể hơi chịu bóng, nhất là vào thời kỳ cây còn nhỏ. Cây có hiện tượng nửa tàn lụi về mùa đông hoặc mùa khô (ở các tỉnh phía nam). Ở miền bắc vào mùa xuân, các chồi măng phát triển từ mắt ngủ sinh trưởng nhanh trong mùa hè thu, tạo thành các thanh leo cuốn. Thiên môn đông có thể sống được trên nhiều loại đất, kể cả trên đất cát khô vùng ven biển. Cây ra hoa quả nhiều hàng năm. Tái sinh tự nhiên từ hạt và gốc sau khi đã thu hoạch rễ củ.

SẢN PHẨM KHÁC